Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền.
(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập.
Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được.
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc.
Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Những thứ đáng ghét nhất.
Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.