Nếu có ai cần chia sẻ điều gì với anh thì tốt nhất là hãy đợi đến khi gặp được anh trong bữa cơm tối hiếm hoi, nếu anh về kịp. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã ba tháng kể từ ngày họ được nhận công việc mới.
- Khởi đầu thì khá tốt. Nếu có ai cần chia sẻ điều gì với anh thì tốt nhất là hãy đợi đến khi gặp được anh trong bữa cơm tối hiếm hoi, nếu anh về kịp. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa.
Khi về đến nhà, James quyết định là sẽ phải thay đổi. Họ không đạt chỉ tiêu đã được giao. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ.
- Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình. Nhìn lại, James thấy ngày làm việc của mình giờ trở nên ngắn hơn, và anh thích được quay trở lại văn phòng vào mỗi sáng. Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước.
"Mình phải chấm dứt tình trạng kiệt quệ này! Mình phải thay đổi. Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James. Tối đó, anh tạt qua siêu thị và mua một bó hoa lili thật tươi tặng vợ.
- James đính chính và nhìn thẳng vào mắt Josh. Đến chiều chủ nhật, vợ chồng anh mời gia đình Jones sang thưởng thức buổi nướng thịt ngoài trời. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện.
Công việc được giải quyết một cách trôi chảy, không khí làm việc trong bộ phận của anh ngày càng phấn khởi, chan hòa vui vẻ. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói.
Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào? - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao. Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết.