Cô ấy bây giờ là một bà già đã có cháu nội rồi. Có người lại bị bệnh nhức đầu, đau lưng, trong mình lúc nào cũng mệt mỏi. Bạn sẽ có những lý tưởng thiết thực và nghị lực sáng tác sẽ trỗi dậy kích thích bạn làm việc, đến nỗi bạn không còn thì giờ mà nghĩ vơ vẩn, bới đống tro tàn của thời qua.
Nỗi cô đơn của lòng tôi tự nhiên biến mất. Nhìn vào thì hai hình chồng lên như thành một, làm ta cảm tưởng hình đó có bề sâu và bề xa. Bên chồng tôi là một gia đình biết lẽ phải và tự tín.
Bởi vậy, mỗi khi cần giải quyết một vấn đề làm cho bạn xúc động, tại sao không chọn một người thân để tỏ bày tâm sự? Tôi không khuyên bạn khóc lóc, ta thán với một "nạn nhân" đầu tiên bạn gặp, khiến cho con người tốt, có lễ độ và dại dột nghe chuyện bạn đó phải bực mình. Tôi đã thí nghiệm phương pháp ấy, thiệt hiệu nghiệm. Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt.
Đóng quá khứ lại! Để cho quá khứ đã chết rồi tự chôn nó. Cho nên tôi phải viết chương này để gõ cửa bạn và xin bạn đề phòng. Tôi không theo đạo ấy.
Bởi vậy số vốn ngày càng hụt dần và tôi đã nợ nhiều. Đã 13 năm rồi, không còn ai gọi tôi là "thằng mồ côi thò lò mũi xanh nữa". Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận.
Có lẽ ông già đó chẳng coi những phỉ báng ông vào đâu. Ông nói với tôi rằng khi chiến tranh thứ nhì bùng lên ở u Châu, ông gần như chết điếng, lo về tương lai đến nỗi mất ngủ. Nhưng hôm nay, nếu sống đầy đủ, ta sẽ thấy hôm qua là một giấc mộng êm đềm,
Bà thiệt là một tai nạn cho chính thân bà và cả gia đình vô phước đó nữa. Rồi lên giường ngủ say, quên hết ưu tư. Họ không tin như vậy.
Lần thứ nhì tôi thôi miên họ, thế rồi bảo họ rằng họ yếu lắm, cho nên họ chỉ bóp 14 kí lô rưỡi thôi, nghĩa là không bằng một phần ba sức thiệt của họ. Tôi đã mua những vết chân đó tại viện Bảo tàng Peabody của Đại học đường Yale và tôi còn giữ bức thư của viên bảo quản, cam đoan những vết chân đó có từ 180 triệu năm nay. Ông Lincoln liền lập tức hồi lệnh.
Ông nằm ngủ trên chiếc giường con cũ kỹ. Kẻ ngu nổi doá liền dễ bị chỉ trích một chút, nhưng người khôn sẵn sàng nghe những lời chỉ trích, trách cứ, để học thêm. Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm.
Lời khuyên của vị bác sĩ này, cho ta thấy rằng, những qui tắc để diệt lo do Dale Carnegie nêu ra từ năm 1948, dù cách nay 60 năm rồi, vẫn còn hữu ích. Nếu không sẽ mau quên lắm. Y như lời ông Andé Maurois đã nói: "Cái gì hợp với sở thích của ta thì ta cho là đúng.