những họa sĩ, nhà thơ, nhà văn thường nhắc đến khả năng trực giác khi nói về quy trình sáng tạo nằm đàng sau những bức tranh, bài thơ, và tác phẩm văn học của họ. có những người dường như có khả năng lôi kéo may mắn đến với mình, trong khi những người khác lại như thỏi nam châm chỉ chuyên hút những xui rủi. tất cả mọi người đều được yêu cầu hãy xác định những bức nào mình đã xem rồi và bức nào mới.
Hóa ra người đàn ông ấy quả đúng là Warren Buffett, và cuộc gặp gỡ tình cờ đó đã chứng tỏ là một vận may hết sức, bởi vì khoảng một năm sau Buffett đồng ý mua chuỗi cửa hàng của Helzberg. Tôi rất thích một thí nghiệm về chủ đề này – đó là thí nghiệm hơi lạ lùng do một học sinh trung học tên là Mark Levin tiến hành. Vài năm sau, quan hệ của họ xuống dốc khi Ken ngược đãi vợ và ngủ với những phụ nữ khác.
cô cũng mô tả việc mình tách rời khỏi bạn bè và rất dở trong việc giữ liên lạc với mọi người. Stephen cho kịch bản điểm -2 và ghi chú: “tôi nhận thấy chuyện này quái đản nhất trên đời – làm sao tình huống ấy có thể được xem la may mắn cơ chứ, trừ phi quí vị thích bị bắn” để tạo dựng được một cuộc đời may mắn sẽ cần phải mất nhiều thời gian.
Thường thì sự xê xích rất nhỏ thôi, tuy nhiên, đều mang tính quyết định. Trong quán cà phê,bạn có thể thấy ai đó cầm quyển sách mà bạn nghĩ mình muốn đọc. sau đó những người nghiên cứu quan sát tác động từ niềm mong chờ của những giáo viên đối với những học sinh đó trong suốt nhiều tháng.
Những loại ấn tượng trực giác kiểu như vậy thường sai khiến chúng ta sẽ nói chuyện với người đó trong bao lâu, ta có muốn gặp họ nữa hay không, ta có thể tin cậy họ, và ta có muốn hợp tác làm ăn với họ chăng. ví dụ, họ thường thắng giải xổ số quốc gia và xổ số khuyến mãi, hoặc thường tình cờ gặp người có thể giúp họ cách này hay cách khác, hoặc thường có vận hội tốt giúp họ thực hiện được mục tiêu và tham vọng của mình. Người đàn ông kia nhận lời và thoáng cả hai đã chuyện trò thỏai mái.
Một ngày sau hôm tôi đến tiệm bán máy vi tính, chợt có một điều gì đó lóe lên trong đầu tôi rằng mình nên lưu chép những dữ liệu mình đã làm trên mày lại. Nhiều cuộc phỏng vấn cũng ủng hộ quan điểm rằng ngừi may mắn dò tìm được những cách giải quyết khác thường cho những vấn đề trong đời họ. Nhóm kia được yêu cầu hãy tưởng tượng mình là phi công chiến đấu, phải phản ứng cực nhanh.
Nghiên cứu về may mắn của tôi trước kia dự đoán rằng con người có thể tăng vận may của mình chỉ bằng cách suy nghĩ và hành xử như người may mắn. Nghiên cứu cho thấy khi người ta mải miết nghĩ tới những việc tiêu cực trong đời mình, cũng là lúc họ bắt đầu cảm thấy buồn phiền. bạn phải vứt bỏ lại phía sau như một kinh nghiệm không tốt và cố đừng lo âu về nó.
có lẽ cuộc trò chuyện ở buổi dạ tiệc nơi cơ quan dẫn tới một hợp đồng kinh doanh không thể tin được. tiếp theo, mọi người được đưa cho một cây bút chì khác và được yêu cầu viết ra những gì họ nhớ từ hai đoạn văn trên. Người lo lắng khó tập trung vào việc họ đang làm; họ miên man nghĩ tới nỗi lo và những vấn đề rắc rối của mình hơn là chú tâm đến những thứ xung quanh.
Hoặc có thể giúp người không may trở thành người may mắn? hoặc có thể giúp người may mắn càng may mắn hơn? Người may mắn có những biện pháp mang tính xây dựng để ngăn chặn chuyện xui xẻo trong tương lai. và quyết định cách họ cư xử với người khác cũng như cách người khác phản hồi lại họ.
Tưởng tượng bạn đang não lòng vì bạn vừa mới chuyển nhà đến nơi mới va khó tiếp xúc được với mọi người ở đấy. Tôi tự hỏi, người may mắn có áp dụng kiểu suy nghĩ trái ngược với sự thật để xoa dịu những tác động về mặt cảm xúc của vận rủi mà họ nếm trải trong cuộc sống hay không. Sau khi đã nhìn kỹ cả sáu người, hãy vui lòng quay trở lại trang này.