Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Sao lại xé sách hở con.
Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Phải, đó là tôi tự cô lập mình.
Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp.
Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Câu chuyện có vẻ như vầy. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Để nấu cơm cho anh ăn.
Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh.
Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.