Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng.
Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn.
Tôi cười khùng khục trong họng. Mà đời người thì có mấy đâu. Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.
Mà đời người thì có mấy đâu. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Chỉ có 5 mẹ con nhà hổ Lâm Nhi còn uyển chuyển. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy.
Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Cảm giác như không thể lành lại được. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày.
Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.