Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Hót nhiều cũng không hay lắm. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.
Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.
Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Nhưng lại thấy buồn nôn. Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè.
Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Người yêu càng quí chứ sao.
Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt.
Tôi không có bản lĩnh. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.