Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Lại còn hăng nữa chứ. Lúc đó bạn đang gập bàn.
Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.
Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi.
Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Có bon chen bẩn, ác. Mà sống khoa học một chút.
Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên).
Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.
Chúng xèo xèo sền sệt. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.