” Rồi bạn đặt tay lên trán và nói. chúng không có tầm quan trọng và ý nghĩa hơn là những gì bạn gắn cho chúng. Người nghèo thường nhìn thành công của người khác bằng cặp mắt oán giận, khinh khi pha lẫn đố kỵ và ganh ghét.
Chúng tôi sẽ trở lại. Họ tự nhủ: “Nếu họ có thể làm được điều đó, hẳn tôi cũng có thể làm được”. Đơn giản là bạn không thể có lượng tiền lớn hơn dung tích chiếc hộp đó.
Trên con đường ấy, hãy Hãy bắt đầu từ lĩnh vực đó và rồi từng bước mở rộng ra các lĩnh vực khác. Nếu bạn có thể làm giàu theo cách lương thiện, thì đó chính là nhiệm vụ thiêng liêng của bạn.
Tôi phát ngán và chỉ muốn tìm một nhà cung cấp mới cho hợp đồng tiếp theo, nhưng tôi là người biết giữ chữ tín và bao giờ cũng thực hiện đầy đủ những điều khoản đã được cam kết. Đó chính là cách nói của nạn nhân. Tôi nhìn thẳng vào mắt họ và nói: “Bạn vừa bị khánh kiệt! Đúng không?”.
Sự kiện cá nhân cụ thể: Bạn đã trải nghiệm những gì khi còn nhỏ? Chỉ với một số tiền nhỏ, bạn đã có thể trở thành nhà phân phối và được hưởng tất cả những lợi ích của việc sở hữu một doanh nghiệp, tuy bạn sẽ gặp khó khăn đôi chút trong vấn đề hành chính. Ngoài ra, một khi bạn đã ở trong hành lang thì nhiều cánh cửa cơ hội khác có thể mở ra trước mắt bạn.
Người giàu luôn kiếm tiền trên mồ hôi nước mắt của người nghèo. Nhưng, sẽ thế nào nếu bạn trở nên dư dả về mặt tài chính trong vòng chỉ 2 đến 3 năm? Bạn sẽ không bao giờ phải làm việc nữa… tất nhiên trừ phi là bạn vẫn thích đi làm. Hãy đánh giá sản phẩm hay dịch vụ bạn đang chào bán (hoặc bạn có kế hoạch chào bán) theo thang điểm từ thấp (1 điểm) đến cao (10 điểm) dựa trên mức độ tin tưởng của bạn về giá trị của nó.
Việc này tương tự như lái một chiếc xe bốn bánh vậy. Ba quản lý tiền mà”. Trong Phần I của quyển sách, chúng tôi sẽ giải thích cách chúng ta bị những điều kiện trong quá khứ ảnh hưởng đến lối suy nghĩ và hành động của chúng ta đối với tiền bạc như thế nào.
“Tôi suy nghĩ lớn! Tôi chọn giúp đỡ hàng vạn người!” Nhưng bạn phải làm như thế trong đủ bảy ngày. Nào, sự so sánh này có mù mờ không? Cái gì quan trọng hơn, tay bạn hay chân bạn? Có lẽ cả hai đều quan trọng.
Sau đó, hãy lập danh sách các thái độ và hành động mà cả hai cùng nhất trí làm theo, rồi dán chúng lên tường. Mặc dù phần lớn chúng ta không thích công nhận điều này, nhưng đó hoàn toàn là sự thật trần trụi trong câu châm ngôn cổ: “Quả táo không rơi quá xa gốc cây táo”. Bạn sẽ sớm nhận ra đó là một cách nghĩ có hại cho bạn ra sao.
Trong khi đó, ở những nhà triệu phú tự tay lập nghiệp thì ngược lại. Với số người khác, cảm giác lại là nản chí. Tại sao? Bởi vì cách của bạn đã dẫn bạn đến tình trạng của bạn hiện nay.