Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?.
Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông.
Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.