Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài. Câu chuyện có vẻ như vầy.
Giọng trầm thường xuất hiện. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Chỉ có con mèo không ngược.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Hoặc sẽ bắt mình quên.
Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Họ biểu trưng cho chính họ. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Vận động điên cuồng và đầy khao khát.
Người bảo nghệ thuật là giản đơn. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.
Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Tối, bạn đèo bác vào viện. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.