Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng.
Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm.
- Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Khóc cho vài năm tích tụ. Thất vọng, tụt giá rồi.
Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.
Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.