Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Dù không bao giờ có tận cùng. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Không gì tự nhiên mất đi.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Bác nói chuyện với cháu.
Nhưng ta không cho nàng nói. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Tự do hay không là ở mình.
Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Muốn được tin tưởng một lúc. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Mẹ tôi đi về phía bên kia.
Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.
Quần áo độ này mặc rộng ra. Bác ta không tin đâu. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Nhưng đành phải nhả ra. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch.