Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Để không khóc, phải cười thôi.
Cái vực của sự hỗn độn. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.
Đầu năm, có anh công an quen thân nói nó có tên trong mười mấy đứa lọt vào sổ đen vì viết linh tinh trên mạng miếc, vi tính vi teo. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Con nói chuyện với bác này. Đó cũng là một thứ trói buộc.
Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Có phải tôi nói đâu.