Không, phải giữ sức khỏe. Tôi muốn thi xong được để yên. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Em chỉ thích những anh nho chín.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.
Mấy người này trông nhát lắm. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Làm thế nào để ngừng viết. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Nhưng mà tôi bỏ học. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.
Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.
Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.