Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.
Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Hắn biết vì hắn đã từng. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này.
Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy.
Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ.
Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.
Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Bác cũng bị đau chân. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.