Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.
Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Thôi, năm nghìn đi ạ.
Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Đây là một sự tham lam. Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.
Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Nhu cầu của bạn không cao. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Đang định đứng lên đi ăn. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.
Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Lại còn hăng nữa chứ. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.
Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.
Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Mỗi con người trong Loài Người. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Hoàn toàn không ngái ngủ. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ.