Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.
Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Ngắn ngủi mà đằng đẵng.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Tôi đã đến đó và đã trở về.
Đã đi một số cây số. Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm.
Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Có lẽ là phim hình sự.
Vậy ra là tại những lần như thế này. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.
Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.