Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.
Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.
Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào. Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.
Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo.
Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Trong tay tôi không có luật…
Nhưng mà chắc là ra được thôi. Tôi muốn thử những cách khác. Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm.
Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.