Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.
Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.
Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.
Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.
Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.