Bà Speer nói: "Hồi ấy tôi sung sướng nhất trong đời tôi. Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc. Anh bị ung thư trong ruột.
Hiềm thù rất tai hại và bắt ta trả một giá rất đắt Khi Mary Margeret Mc Bride bước vào đời nghệ sĩ, cô làm đào hề và thất bại. Ở chỗ kiếm được ít huê hồng quá, không xứng với công vất vả đi chào khách.
Người đó làm nghề buôn đường. Nó đã hoán cải đời tôi một cách lạ lùng". Tôi tới nơi vào giữa mùa du lịch.
Tôi thêm ở đâu một ý nữa: những lúc đó, nếu chúng ta thấy nổi giận, hãy nén ngay lại và tự nhủ: "Hãy khoan đã. Ông nói: "Nếu thân tôi không là cái xác vô dụng, cha chắc tôi dã có sức mạnh tinh thần để biểu mình những lý thuyết của tôi". Ta hãy nhớ rằng "chúng tuy nhỏ mà tai không nhỏ" và rất để ý tới những lời nói của bậc mẹ cha đó.
Thỉnh thoảng ngừng lại để suy nghĩ. Hết, hết, hết! Bởi vậy tôi chịu đựng không nổi mới leo lên xe, lái ra phía sông, nhất quyết trút hết nợ đời. Rất ít khi tôi gặp được một bệnh nhân chịu nói: "Tôi đã nghĩ tới lời ông khuyên".
Bác sĩ nói bà đau tim vì thần kinh bị chứng hồi hộp và vô phương chữa cái bệnh do xúc động mà ra đó. Ngày hôm nay tôi sẽ rán bồi bổ tinh thần. Douglas theo học một trong những lớp giảng của tôi.
Vất vả cả năm vì 30 Mỹ kim! Anh bị ung thư trong ruột. Nó nói "đổ nước như vậy để cho cỏ rác trong đầu óc tôi khỏi khô".
Hồi nhỏ tôi sống ở một trại ruộng tại Missouri, và một hôm trong khi giúp má tôi lấy hột anh đào, tự nhiên tôi oà lên khóc. Nơi đó, người ta sẽ bảo bạn làm những trắc nghiệm để dò xét khả năng của bạn về mọi phương diện hoạt động, rồi người ta khuyên bạn nên lựa nghề nào. Tôi cầu khẩn Ngài dắt dẫn, soi đường cho tôi qua khỏi cơn thất vọng tối tăm, dầy đặc và lạnh lùng bao phủ tôi.
Tôi không thấy đời có mục đích, nên không tụng niệm nữa, và theo thuyết bất khả tri [24]. Thành ra công toi một năm trọn, tôi phải xé bỏ sọt rác và viết lại. Nếu được như anh, mất gì tôi cũng chịu.
Bây giờ, nghĩ lại, tôi không biết có nên hãnh diện về xử sự này không, 50 phần trăm số độc giả tờ báo này, chắc cũng chẳng để ý đọc bài đó. Rồi tôi nhắm mắt lại, nghe hơi phì từ vói ra. Không, câu kinh đó chỉ cầu xin được cơm ăn cho đủ từng ngày mà thôi.