Mỗi lần sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta mang ơn những người tới đây coi ta diễn trò. Mỗi buổi tối ở Nghị viện ra, ông vội về nhà để cho bà biết những tin tức hôm đó. Nếu ba tên cướp đó và bọn khốn nạn đường nằm trong khám, tự cho mình vô tội như vậy thì những người mà chúng ta gặp mỗi ngày, ở ngoài đường, cả các bạn nữa, cả tôi nữa, chúng ta ra sao?
Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó. Bạn tự cho là hơn những thổ dân ở miền Bắc Cực nhiều lắm ư? Bạn được hoàn toàn tự do nghĩ như vậy. Không có nó thì bài học hay tới mấy cũng không có bổ ích gì, mà nó có thì không cần những bài đó cũng làm được những việc phi thường.
Chăm chú nghe một người khác, khác gì nhiệt liệt khen họ. Bà ưa xa hoa, ông thì ghét. Và để đáng được nhận lời khen đó, bà sẽ chẳng quản công trong việc bếp núc.
Người ta bán cả ở đầu đường. Sau: khi tôi ngừng nói, hai người bán hàng kia bày lý lẽ của họ ra thì ông bênh tôi mà bẻ lý lẽ của họ. Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì.
Thì đây, bạn hãy theo tôi mà thí nghiệm đi, rồi cho tôi hay. Vậy thì xin bạn tự lựa lấy: Một đàng thì rực rỡ thắng người ta, nhưng chỉ về phương diện lý luận; một đàng thì được người thành thật đồng ý với mình. Con gái bà không biết trả lời ra sao, sa lệ.
Văn sĩ irwin Cobb hiểu điều ấy. ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông. Ông trưởng tòa vui lòng lắm, dắt họa sĩ đi coi bầy chó ông nuôi và những giải thưởng chúng đã chiếm được, nói chuyện rất lâu về dòng giống các con chó đó và sau cùng hỏi: - Ông có em trai nhỏ không? - Thưa, tôi có một cháu trai.
Những lời phúng thích, chửi mắng không làm cho người khác đổi ý họ mà theo ý mình bao giờ. Vậy, xin bạn thường mở những trang này ra. Ông ấy không thể lặp đi lặp lại một mình suốt ca buổi chiều câu: "Xe hãng Mỗ rất tốt".
Mới rồi tôi được hầu chuyện một ông giám đốc Công ty "exchange Buffets". Vì ông chủ xí nghiệp đó là hạng người lạ lùng, lúc nào cũng hầm hầm, nói năng thì cục cằn thô lỗ. Eliot thì không khó chi hết.
(Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!). Có nhiều bà muốn gây mỹ cảm, tiêu cả một gia tài để đắp vào thân những nhung cùng vóc, đeo vào mình những vàng cùng ngọc, mà hỡi ơi, quên hẳn cái bộ mặt của mình đi, bắt nó mang những nét chua ngoa và ích kỷ. Chính thị dục đó làm cho người khác loài vật.
Có một hồi mà một khách hàng chỉ trích hãng tôi như trên kia thì tôi đã phát điên rồi. Đã lâu rồi, một cậu bé Hòa Lan tới di trú nước Mỹ. Chắc cả ngàn đọc giả cũng đồng ý với tôi".