Càng ngày anh càng tiến gần đến vị trí cao nhất. Nhưng có quá nhiều việc phải làm là mặt tích cực của sự "dư giả", trong khi có quá ít việc để làm lại là mặt tiêu cựu của sự thiếu năng lực và lười biếng. John List là một người đàn ông lớn tuổi, hiền hoà và trông không lấy gì làm bắt mắt.
Cindy nhìn vào hoá đơn và nói rằng - hầu hết những cuộc gọi không phải là của cô, hẳn là Nellie đã đẩy trách nhiệm qua cho mình. Chẳng hạn, nếu không biết rõ tại sao người khác lại tử tế với mình, họ sẽ cho rằng người ấy hẳn đang che giấu ý đồ tư lợi nào đấy. Có lần một triết gia nghiệm ra rằng - con người khao khát sự bất tử nhưng đôi khi họ lại vô cùng nhàn rỗi trong những chiều mưa.
Chẳng bao lâu, anh kiếm một công việc làm thêm. Và biết đâu đó lại là một sự khởi đầu mới mẽ. "Tôi từ đâu đến và làm thế nào tôi đến được đây?".
Vào ngày lễ tốt nghiệp, Sarah bày tỏ lòng cảm ơn của mình đến tất cả những người bạn vì sự giúp đỡ của họ và vì niềm tin mà họ đã dành cho cô. Trong khi đó mọi người lại nói rằng ông ta chỉ thiếu đúng hai yếu tố đó. Đó chính là lúc bạn đang trăn trở tìm hướng đi và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, đó là lúc bạn đã ý thức được và có khát vọng đi tìm niềm vui và hạnh phúc thực sự.
Một ngày nọ, khi lang thang trên mạng. Và bất ngờ, bên kia khung kính của trại giam là một phụ nữ khắc khổ - mẹ của người thanh niên đã chết, người con trai duy nhất của bà. Các nhà nghiên cứu tại bang Pennsylvania, nước Mỹ phát hiện có một điều kỳ lạ trong điểm số của sinh viên.
Chuyện này thế nào cũng dẫn đến cãi nhau cho mà xem", Frank nghĩ bụng. Việc tin vào chính mình cũng quan trọng như chuyện bạn làm được việc vậy. Không trốn chạy, hãy dành thời gian suy nghĩ về những chuyện buồn ấy một lần thật trọn vẹn, rổi sau đó trở về với thực tại và hãy hướng mình đến những suy nghĩ tốt đẹp.
Có những suy nghĩ khiến ta phấn chấn tích cực, nhưng nhiều người trong chúng ta lại thường nghĩ đến những người, những việc chỉ làm ta thêm buồn lòng. Dù sao thì niềm vui này cũng đã mang đến cho anh cảm giác thoải mái nhất thời - anh không cần phải thích nghi, cũng chẳng phải đối mặt với những thay đổi. Một điểm cần lưu ý là - cách nhìn nhận của chúng ta có thể sẽ là một nguồn an ủi, niềm vui thực sự hoặc cũng có thể là điều khiến ta phải hoang mang, nghi ngờ và lo sợ.
Bất cứ đứa trẻ nào cũng biết rằng nếu cố vòi vĩnh, thì cuối cùng chúng sẽ được ăn kem và nếu gây ồn ào, chúng sẽ bị la mắng. Những người quá ganh đua luôn đánh giá thành công của họ thấp hơn những người biết dũng cảm vượt qua thử thách cũng như chấp nhận sai lầm hay thất bại của mình. Khách mời sắp đến mà họ vẫn không tắt được vòi nước của máy rửa bát đĩa.
Chắc bạn sẽ không ngồi xuống cạnh cây Giáng sinh và nhắc Elice rằng em vẫn chưa nhận được những món quà mà em hằng mong đợi? Vậy sao chúng ta cứ buộc mình phải nghĩ đến những thứ mình không thể thay vì nên nhắc nhở mình nghĩ về những điều bạn đang có? Đó chính là lúc bạn đang trăn trở tìm hướng đi và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, đó là lúc bạn đã ý thức được và có khát vọng đi tìm niềm vui và hạnh phúc thực sự. Có lẽ các bác sĩ cũng chẳng cần phải lý giải điều đó.
Cụ không hề nuối tiếc tuổi tác của mình, ngược lại cụ còn yêu thích nó. Đừng vì quá tiết kiệm mà chần chừ không mua những món đồ mà bạn thực sự mong ước, bởi lẽ mục đích của sự tiết kiệm là gì - nếu không phải cuối cùng là để có được những thứ bạn cần. Còn người biết hoạch định luôn hoàn tất những gì cần làm, và xem mỗi công việc hoàn tất như dấu hiệu của sự trưởng thành.