Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Thà tát mình còn hơn.
Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác.
Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Bà già vục đầu vào thùng rác.
Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.
Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.
Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy.