Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.
Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền.
Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi.
Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi.
Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân
Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.
Rồi chúng tôi vào phòng tập. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.