Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm. Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Cũng có thể họ không tìm thấy. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.
Thôi, đứng dậy xem tí đã. Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Nhưng như thế là em còn muốn.
Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Bà già vục đầu vào thùng rác. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.
Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi. Uống là cháu nôn ra đấy ạ. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Miệng họ mặc kín mít áo quần.
Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.