Trò chuyện với họ tôi không đặt nặng ấn tượng rằng mình đang trò chuyện với một người nổi tiếng. Và đây là những khách mời khác cũng rất tuyệt vời trong chương trình của tôi: Thị trưởng thành phố New York Mario Cuomo là một người giao tế giỏi.
Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy. Cho dù không sống một mình bạn cũng có thể luyện nói theo cách này. (Việc gặp ông giám đốc Marshall Simmonds cũng do tình cờ chứ tôi đâu có quen biết gì ông ta.
Chẳng hạn, Susan chỉ cần biết con số doanh thu bán hàng của tháng trước và đi tìm bạn để hỏi. Đó là trò chuyện với con mèo, chú chim hay chú cá vàng nhà bạn. Joe và tôi thay phiên nhau tường thuật trực tiếp trận bóng theo cách đó cho đến hết hiệp một.
Không thể phủ nhận năng lực siêu nhiên này sẽ giúp bạn có thể thống trị cả thế giới. Ông luôn muốn dành nhiều thời gian cho tôi, dẫu phải làm việc sáu ngày một tuần trông coi quán Eddie. Họ sẽ nghĩ rằng ý bạn nói bất cứ ai cũng có thể làm được như họ.
Mà từ nào cũng chỉ có một âm tiết: Có. Rất may cái micro không mất nên tôi vẫn có thể nói vài lời giới thiệu. Anh còn cười đùa về tật nói lắp của mình.
Ông có thể bày tỏ cảm xúc và lập trường của mình mạnh mẽ hơn bất cứ ai trong thời bấy giờ. Mặc dù tôi cố dẫn dắt câu chuyện đến những đề tài gần gũi nhất mà bất cứ ai cũng có thể hào hứng nói, chỉ có Hope nhà ta thì không. Chuyện gì phải đến đã đến.
Trước gọi dân gốc Tây Ban Nha nay đổi thành người Mỹ Latinh (Latino). Tôi chỉ còn biết thở dài ngao ngán chờ…tới giờ chương trình kết thúc. Bob mất trong lúc đang ngủ vào một chiều cuối thu ở Florida, chỉ vài ngày sau khi anh đứng ra tổ chức lần sinh nhật thứ 60 của tôi ở Washington.
Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa. Quan trọng là ta có cố gắng cải thiện nó hay không mà thôi. Sau buổi lễ, tôi được mọi người khen ngợi.
Không phủ nhận thực tế. Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy. Không phủ nhận thực tế.
Sau vài trình bày về tình hình thời tiết quá xấu, chúng tôi bắt đầu bài tường thuật của mình, đơn giản là chộp được cái gì thì nói cái đó: Và nếu họ có một chút duyên ăn nói nữa thì quả thật tuyệt vời biết bao nhiêu! Cậu bé đã hoàn tất cuộc mua bán bằng một câu hỏi chắc như đinh đóng cột: Ông muốn đặt những quyển sách này ở đâu, thưa ông? Sau đó thì Jack bán được thêm nhiều cuốn nữa, một thành công ngoài sự mong đợi.