Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Cũng có thể là khuôn mặt cũ.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Bị điểm kém chẳng hạn. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng.
Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.
Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Nghĩa là không đứng trên người khác.