Sẽtop1

Bí mật lên đỉnh cùng với chị bà xã khi chị ấy đến nhà chơi

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ba tôi bị bất đắc kỳ tử, còn má tôi thì từ bỏ nhà đi, cách đây 19 năm, tôi không được gặp, cả hai đứa em gán nhỏ má tôi dắt theo cũng biệt dạng. Ông ngạc nhiên thấy mình rất vui vẻ, còn có óc trào phúng nữa là khác. Mà mấy đứa con ấy có cám ơn anh ta không? Không.

    Khoa phân tâm cũng căn cứ một phần vào khả năng chữa bệnh của lời nói. Như trường hợp của bà Margaret Taylor Yetes chẳng hạn, một người đàn bà nổi danh nhất trong giới Hải Quân Hoa Kỳ. Những người lo lắng, mệt mỏi đều không biết thích nghi với những thực sự chua chát của đời, cứ muốn sống cách biệt hẳn với người xung quanh và tự giam mình trong một thế giới tưởng tượng để khỏi phải ưu phiền.

    Kinh nghiệm đó đã cho tôi những bài học. Tôi không có thì giờ nghĩ tới tôi, lo lắng cho tôi nữa". Tôi đã nghe họ chỉ trích 19 năm rồi.

    Chồng bà đau, bà phải kiếm tiền nuôi chồng. Vì vậy mà ta mím môi, bặm miệng, rụt cổ, nhô vai, bắt những bắp thịt phải gắng sức, để tập trung tư tưởng. "Qui tắc thứ nhì là tấn công trực tiếp cách sống của họ.

    Nhưng mụ ta không cần nói đúng hay sai. Chúng ta phí đời chúng ta quá. Bà kể chuyện một quả phụ lãnh của công ty bảo hiểm 20.

    Bài thơ đó là nhà soạn kịch trứ danh ở Ấn Độ là ông Kalidasa làm và ông William Osler chép lại, luôn luôn để trên bàn giấy ông: Bà làm thân với thổ dân và đã ngạc nhiên trước cách họ đối lại. Vậy mà Thượng Đế vẫn nuôi chúng.

    Bà cố tưởng tượng những thống khổ trong đời tư của những người đó. Lần ấy là lần thứ nhất trong đời, tôi đã có thể suy nghĩ sáng suốt và hợp lý được. Tôi nghĩ không có người nào đáng thương bằng kẻ làm một nghề chỉ để kiếm tiền".

    Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta? Tôi muốn kể ra đây một bức thư của ông Georrge Rona, hiện ở tỉnh Upsala, thuộc Thuỵ Điển. Chúng tôi hỏi nhau: Nên làm thế nầy? Hay nên làm thế kia? Hay đừng làm gì hết? Chúng tôi cáu kỉnh ngồi không yên trong ghế, đi đi lại lại trong phòng, bàn cãi trong vòng lẩn quẩn.

    Tôi gặp một trường hợp khó xử. Bạn có biết người Mỹ nào bị tố cáo là giả dối, là "bịp đời", là "gần như là thằng sát nhân" không? Một người mà một tờ báo Mỹ vẽ ngồi trên đoạn đầu đài, lưỡi dao kề cổ, một người mà khi đi ngoài đường, bị công chúng chửi rủa? Bạn có biết người đó là ai không? Là cố Tổng thống George Washington vậy. Ngày đầu tiên tới nhà, hơn 200 người lại thăm tôi, có người đi hơn 120 cây số, và lòng họ đối với tôi thiệt chân thành.

    Có lẽ ông già đó chẳng coi những phỉ báng ông vào đâu. Một hôm, một đứa bạn gái lớn giựt nón tôi đang đội, đổ đầy nước vào, thành thử chiếc nón hư. Một hôm mua cà rem ở một tiệm nước, bà thấy tiệm ấy cũng bán bánh mà bánh không có vẻ ngon lành gì hết.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap