Dù lúc này mắt không có nước. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn.
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Có bon chen bẩn, ác.
Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Tôi không muốn đi đâu cả.
Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.
Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa. Một con lươn thì chính xác hơn. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.
Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.
Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác.