Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận. Những câu ngăn ngắn như: "Xin lỗi đã làm phiền ông. Cho nên, làm chủ mười hai tòa cung điện lộng lẫy mà Nã Phá Luân đệ tam không có lấy một cái tủ để trốn trong đó cho yên thân được.
Tôi hiểu, hôm trước không phải anh trông nom bữa tiệc. Ông về nhà bình tĩnh hơn và muốn tỏ ra công bằng với chúng tôi, cũng như chúng tôi đã công bằng với ông, ông lục giấy tờ của ông ra, kiếm thấy toa hàng đã thất lạc và gởi trả chúng tôi mười lăm mỹ kim với vài lời xin lỗi. Xin bạn nhớ kỹ điều này: Roosevelt luôn luôn hỏi ý những người cộng tác và tôn trọng ý kiến của họ.
Chính nhà tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của chúng tôi. Anh thấy ông già ở dưới trần kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lão đó phải tốc áo ra trước hết". đi lại như hồi trước.
Bạn muốn người ta thừa nhận tài năng của bạn. Tôi thấy bà chế ra được nhiều đồ thiệt tài tình và tôi tỏ lời khen. Tôi biết rằng nếu tôi nói được như thường thì tôi đã mất mối hàng đó, vì tôi có một quan niệm hoàn toàn lầm lẫn về cách mời hàng.
Phải, Eugénie cũng có thể kêu Trời như Job "Ghét của nào, Trời trao của đó". Nhưng nụ cười đó phải tan ngay, vì ông giám đốc tiếp tôi bằng lời "bật ngửa" này: Đó là cuốn thứ nhất trong loại ấy.
Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn. Sáng dậy, thấy tấm "ra" ướt, bà nó bảo: "Ngó này, đêm qua lại đái dầm nữa". Chúng ta đã cho ông hay trước rằng công việc ông làm chỉ tạm thời thôi.
Chưa bao giờ người ta thấy hạnh phúc thiêng liêng trong gia đình chói lọi rực rỡ như vậy. Trước hết: ông nghe câu chuyện của tôi từ đầu chí cuối, không nói nửa lời. Lời khuyên đó không mới mẻ gì.
Chỉ một mình tôi chịu trách nhiệm về cuộc chiến bại này thôi". Nỗi lo ngại của tôi quả không sai: Trong cái vẻ của ông nghịch tôi, tôi còn thấy cái vẻ khoái chí, vì gặp được dịp chỉ trích tôi. Bức thư thường lắm, phải không? Vậy mà nó "mầu nhiệm" lạ lùng.
ở sở về, cha rình con ở ngoài đường. Đứa nhỏ thích đạp xe máy ba bánh lắm - nhưng cùng dãy phố đó có một đứa nhỏ khác lớn hơn, hung hăng ăn hiếp nó, ngừng xe nó lại, bắt nó xuống rồi leo lên đạp. "Tôi nghe người ta nói rằng trong tủ sách ông ta có quyển sách rất hiếm, quý, tôi bèn viết cho ông vài hàng tỏ ý ước ao được đọc cuốn ấy lắm và xin ông làm ơn cho mượn trong vài ngày.
Kết quả ra sao? Tức thì hết tranh biện. Nhưng, ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thiệt là một người cha; cha sẽ là bạn của con, con cười cha sẽ cười, con khóc cha sẽ khóc. Dùng nghị lực để điều khiển hành động tức là điều khiển những tình cảm một cách gián tiếp.