nếu bạn chấm điểm cao ở nguyên tắc một và bốn, bạn chưa cần tăng cơ may tình cờ hay tận dụng khả năng biến vận xấu thành vận tốt cho lắm. một phần của vấn đề là do mỗi cá nhân đều vận dụng trực giác theo cách thức khác nhau. Đó là sự lựa chọn của chính bạn xem nó là xấu hay tốt.
Hai cha con đang đứng xếp hàng chờ đăng ký hành lý tại sân bay JFK, thì một người săn lùng nghệ sĩ danh tiếng đi ngang qua va chú ý đến diện mạo thu hút của cô. Tóm lại, tôi giới thiệu tóm tắt các thông tin mà bạn đã gặp trong những chương trước của quyển sách. Trong chương 3, chúng ta đã gặp Joseph may mắn, một sinh viên học muộn 35 tuổi, từng trải qua nhiều cơ hội đổi đời, Joseph cũng có khả năng tạo vận đỏ từ vận rủi thật đáng kinh ngạc.
Trở lại trường hợp Erik, anh giải thích điều quan trọng anh áp dụng khi chủ động biến hoài bão của mình thành hiện thực: “ ta tạo ra may mắn cho mình bằng chính thái độ của ta. Trong khi câu hỏi mở đòi hỏi phải trả lời dài hơn, mô tả kỹ hơn và thường được sử dụng như một bàn nhún để giao tiếp giữa người với người. Khi ấy là mùa đông, trời đang đổ tuyết và tôi đang làm việc trên mái nhà thì phát hiện nó có một lồng cầu thang rộng chừng 6 mét vuông.
Hãy thử áp dụng và xem chuyện gì xảy ra với bạn. hãy sử dụng thang điểm sau đây: Chẳng qua vì họ không nắm được nhưng cơ hội mà thôi – đó là khác biệt duy nhất giữa họ và tôi.
Tôi suy nghĩ về một cơ hội lớn có thể đổi đời mình, và cơ hội đó chỉ liên quan đến vài cú điện thoại. nó cũng cung cấp nhiều chứng cứ chứng minh cho quan điểm rằng người không may thường vận dụng những phương cách không hiệu quả để cố thay đổi vận rủi mà họ đương đầu trong cuộc sống. người không may mắn cứ miên man nghĩ về vận rủi của mình từng trải qua, họ thậm chí còn cảm thấy xui xẻo và buồn rầu hơn.
thứ hai, anh chàng kia thấy bạn mỉm cười nên đinh ninh là bạn vui thật sự khi gặp anh ấy. tôi nghĩ ngày nào mình còn viết đến nhiều nơi nữa, ngày ấy mình đang làm điều tích cực”. Trong một cuộc phỏng vấn, anh kể lại chuyện linh cảm đã cứu anh thoát khỏi một tai nạn chết người như sau: “tôi đang làm việc trên mái một tòa biệt thự ở Chicago.
họ tin là mình có “số” bệnh và mình không thể làm gì được. Tôi mời vị khách đó trở vào phòng và bảo anh ấy nhìn tất cả lá bài và cho tôi biết xem có phải lá bài của anh đã mất rồi hay không. Khi những con ngựa đó không thắng, Paul chuyển qua đua chó.
sau khi trao đổi cho nhau những nụ cười ban đầu, cả hai bắt đầu chuyện trò. Có lẽ điều quan trọng hơn hêt thảy , như được thể hiện ở biểu đồ sau đây, những người tham gia đã hài lòng hơn với tất cả mọi khía cạnh trong cuộc đời họ. đầu chương này, tôi cũng lưu ý sự nổi danh của anh về khả năng thay đổi vận rủi thành vận hên, và khả năng rứt bỏ những xui xẻo đã xảy ra với mình.
Cũng giống như Clare, Erik luôn mong có bạn đời và có gia đình hạnh phúc. Ông cũng không muốn nghe người khác nghĩ bạn phải làm gì, hoặc bạn nghĩ mình có bổn phận phải làm gì. Cô nghi ngờ, và bộc bạch suy nghĩ rằng một số người sinh ra đã bất hạnh, và họ chẳng thể thay đổi gì được cho tình cảnh của mình.
ấn tượng trước sự ứng xử của Joseph, vị giáo viên dự báo anh sẽ là một chuyên gia tâm lý xuất sắc, mở đường dẫn anh đến với trường đại học. Nghiên cứu của tôi càng chứng tỏ niềm mong chờ này ảnh hưởng vô cùng to lớn lên cuộc đời mỗi người. Người không may thì ngược lại.