Sau đó nhắc tôi lần nữa: Ngày 10/6, 8 giờ tối, Câu lạc bộ Miami Shores Rotary. Vấn đề này không chỉ riêng ở phái nam. Chả là anh chàng vừa mới cưới vợ cách đây ít ngày, và bây giờ thì đang ăn tối với những người anh em bên vợ.
Nhưng ở đâu cậu cũng nhận được những cái lắc đầu. Thỉnh thoảng trong khi nói bạn có thể rời mắt khỏi người đối diện, nhưng đừng đưa mắt lên không trung một cách lơ đễnh như thể bạn chẳng màng nhìn gì cả. Nhưng trong chương trình của tôi, điều này làm cho Stevenson trở nên rất tuyệt vời.
Anh chàng cứ hết vâng, không, rồi lại tôi không biết. Trong bất cứ cuộc trò chuyện nào cũng cần phải biết kiềm nén chính mình. Họ đã thành công trong việc tạo ra một không khí mang lại cảm giác thân mật, thoải mái giữa chủ và khách từ những chiếc ghế ngồi này.
Đây là một đức tính không phải là không cần thiết. Phải lập luận một cách cương quyết và sắc bén. Sau cùng tôi hỏi anh một câu quen thuộc mà người ta thường hỏi nhau khi nói về cha mẹ:
Anh hãy thế chỗ anh ấy!. Tổ chức này thường thích đưa ra những vấn đề tranh luận thú vị đề cập đến cuộc sống con người, khuyến khích sự động não và tư duy logic. Trước khi mất, anh tiết lộ với bạn rằng không ai biết anh ta có 100 ngàn đô la trong ngân hàng.
Giờ khám phá ra thần tượng của mình là người vô hồn vô cảm như thế, ngay tôi đây cũng cần đến một viên thuốc an thần, đừng nói gì đến khán giả. Những tranh ảnh minh họa rất tuyệt vời để làm sáng thêm ý tưởng của bạn. Vào một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California.
Nếu không bình tĩnh, tự chủ được thì nó sẽ khiến ta làm những việc ngớ ngẩn và tai hại vô cùng. Vì vậy hãy trở lại vấn đề chính của chúng ta: Làm thế nào để trò chuyện ăn ý với người bạn khác giới Vì đôi khi sự im lặng còn đáng giá hơn hàng ngàn câu nói.
Thường thì ở những buổi tiệc lớn nhỏ, chúng ta sẽ gặp chí ít một hoặc vài người quen biết trước, như anh hàng xóm, cô đồng nghiệp… Điều này sẽ giúp bạn dễ dàng khơi mào một câu chuyện. Câu nói này không phải là một kết luận thông minh sắc sảo. Nhưng dẫu sao tôi cũng muốn nói rằng đây là một điều tốt đẹp cho các cầu thủ bóng chày.
Vậy thì tại sao tôi không được hỏi tổng thống những câu như thế? Những gì mà khán giả của tôi thắc mắc: Tôi sẽ hỏi. Những con ngựa sung mãn khác vượt hẳn Apple Tree. Và vì thế Bob nói chuyện với họ rất thoải mái, không chút căng thẳng nào.
Ông ấy là một nhà thương thuyết giỏi với tính cương quyết trong từng lời nói. Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong đầu tôi.