Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Chắc mẹ không đi được một mình. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.
Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.
Tôi thấy thế là tốt. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác.
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Nhưng như thế chưa đủ.
Giữa quãng ấy, nó còn vận động. Và thích được dẫn đi hơn. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Dùng hay không dùng thì có sao. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Tay tiếp tục thả giấy vào. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.