Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Chắc mẹ không đi được một mình. Bố bảo: Đáng xem thật.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.
Người ta, người ta lấy đấy chứ. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.
Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài.
Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Theo cách mà bạn lựa chọn.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Bác hỏi: Sao con không đi học.