Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Tiếp theo thì còn tùy. Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.
Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ.
Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Bạn lại cười một mình. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.
Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ.