Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về.
Bạn có hai giọng chính. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường.
Mà sống khoa học một chút. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này).
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Tớ không biết và tớ cũng biết.
Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.