Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Ta đâu ham hố thắng thua. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát.
Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.