Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.
Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt.
Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Chẳng ai thua thiệt cả. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân
Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Chúng tôi đã chết rồi. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm.
Vậy mà tôi đang viết. Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn.
Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.