Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.
Tôi chốt trong, không thưa. Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn.
Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Mân mê hoài cuốn anbum. Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu.
Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực.
Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Không được đâu cậu ơi. Cái này họ cũng nhầm.
Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.
Cô không dám nhìn vào ai. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Xung quanh chỉ có đổ nát.
Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.