Nhưng, khi vì rủi ro, người bếp làm cháy món thịt quay thì bà đã không phàn nàn, còn vui vẻ tha thứ mà ăn. Đã lâu rồi, một cậu bé Hòa Lan tới di trú nước Mỹ. Cận thần có người can gián Hoàng đế vì lẽ không được "môn đăng hộ đối".
Mãi tới gần đây, chúng tôi vẫn báo tin buồn đó cho những người bị hy sinh bằng cách này: Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Nó không tin ở giá trị của nó và sợ người ta chế giễu tới nỗi phải đợi trời tối như mực rồi mới dám lén lút đem bản thảo bỏ vào thùng thư.
Tôi do kinh nghiệm mà biết rằng sau khi đọc bức thư đó, có vài bạn đã dùng phương pháp đó như cái máy thiếu hẳn vẻ tự nhiên: họ không dùng những lời khen tặng thành thật mà lại dùng một lối nịnh hót dối trá và ti tiện. Vợ chồng tôi đã âu yếm mà xây dựng nó, sau khi ấp ủ nó trong lòng gần nửa đời người. nhưng các bà về phương diện đó thì khác hẳn và các đức lang quân, xin nhớ kỹ điều đó cho.
Crowley núp sau chiếc ghế đệm bông, bắn lại lính không ngừng. Không phải vì ông có ý tưởng đó mà tôi tin dùng ông. Trong nghệ thuật dùng người, chưa có lời khuyên nào chí lý bằng lời đó, cho nên tôi muốn nhắc lại: "Bí quyết của thành công là biết tự đặt mình vào địa vị người và suy xét vừa theo lập trường của người vừa theo lập trường của mình".
Như tên tướng Al Capone chẳng hạn. Cửa hàng chúng tôi mới nhận được lô thứ nhất. Vậy bạn tặng họ những thứ đó đi.
Bà góa và giàu đó, đã không trẻ, không đẹp, cũng chẳng tài hoa gì. Bạn làm cho họ vừa lòng thì họ sẽ sùng bái bạn. Abraham Lincoln nói: "Ai cũng muốn được người ta khen mình".
Chẳng may ông có một kẻ thù trong hội nghị: người đó là một nhà giàu có, và có quyền thế trong tỉnh. Trong một bài tiểu luận về "Nhân tánh" ông kể: Thành thử ông trưởng tòa đó cho họa sĩ một con chó đáng 100 mỹ kim và bỏ ra một giờ quý báu của ông chỉ vì họa sĩ đã thành thật khen tài nuôi chó và bầy chó của ông.
Bạn muốn những người bạn gặp gỡ đồng ý với bạn. Có một số rất lớn vợ chồng mà thiệt ra không phải là vợ chồng. Họ lo cho việc làm ăn ư, bị chủ rầy ư, khó ở ư, lỡ xe ư, thì mới về tới cửa, họ đã quát tháo rồi.
Cho nên hết thảy, giàu, nghèo, ăn trộm, ăn xin. Rất khôn khéo và lễ phép, ông không bao giờ chỉ trích việc nhà cửa hết. Có một định luật quan trọng nhất mà chúng ta phải theo khi giao thiệp.
Và "kẻ nào chỉ nghĩ tới mình thôi, nhất định là một kẻ thiếu giáo dục". Trời trao ư? Không đâu. Tôi lại gõ cửa nữa: bà ta lại hiện ra, nhưng lần này để mạt sát chúng tôi và công ty chúng tôi.