Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức
Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Có ai mất xe lại thế không. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.
Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Mệt sao cháu còn đi chơi. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Hoặc sẽ bắt mình quên. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.