Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Cái này không rõ lắm. Cháu nó đang bị đau cơ.
Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Màu mận đương độ chín. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.
Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Nhưng họ không cũ lắm. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết.
Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.
Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Vậy thôi, bạn sống bình thường. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.
Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp…