Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.
Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Nhưng mà tôi bỏ học. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá.
Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Bởi bạn là người sòng phẳng. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.
Nhưng lại muốn súc tích. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc.
Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.