Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.
Như những lúc tôi không cần em. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.
Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). Mà sống khoa học một chút.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Bị điểm kém chẳng hạn. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.
Khi mà bạn bắt buộc cần những đối xử dịu dàng dành cho một con bệnh thì họ lại thường dùng phương pháp nhà binh. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể.
Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Bỗng chị bị tuột mất dép. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Nói chung là vẫn có thể tung cánh.
Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).
Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.