Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Hoàn toàn không ngái ngủ. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
- Ông còn lo xa hơn tôi. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Cái đó phải tự do chứ ạ.
Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Khóc cho vài năm tích tụ. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.
Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.
Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.
- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả.
Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Chỉ là chuyện phiếm thôi. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.