Mà không phải chỉ đối với bạn gái, đối với người đồng phái, kẻ nào biết nắm tâm hồn họ, họ cũng dễ dàng tín nhiệm. Theo đ à nhổ giò và đổi biến, tâm hồn họ biến hóa. Tại duyên phận? Cũng có.
Tâm hồn trở nên hung ác trước những cảnh thương tâm của đồng loại. Các lời khuyên luân lý ấy khó vô được cửa tâm hồn họ. Hay lối cho tiền bánh đứa ở của ông bà trong một gia đình giàu nói lên haitính khác nhau của nam và nữ.
Họ không cân đo ác ý để làm hại, cũng không hề tìm dịp để làm hại cho kẻ khác. Gặp ai họ cũng thuyết như chứng minh hai tam giác bằng nhau. Mà đáng kiếp: có nhiều nữ sinh ngu si, say ánh lửa như con thiêu thân mà ra thân bạc mệnh.
Nếu có những cô gái già thì cũng có những cụ non, ưa sống ru rú như gián ban ngày, ù lì trong phận sự, ghét máy động nhiều. Họ chia sớt đời sống với bạn mình bằng những câu chuyện hay bằng thư từ. Họ uống môi cho quẹo hay cong sau đó để nói cho lạ.
Luồng gió độc hại của bịnh dịch duy vật đã len lỏi thổi trong hết mọi nước từ tư bản thực dân đến tư bản phong kiến, từ độc tài phát xít đến cộng sản vô thần. Tất cả những hình thức chơi nầy nói lên hiểu biết ăn phớt ngoài da của họ. Người ta không nên để thanh niên đi tìm biết những vấn đề tâm sinh lý liên hệ mật thiết với bản thân, gia đình, quốc gia trong những sách báo hay ở các bạn bè xấu.
Trong lãnh vực học hành, tuy không có trí tưởng tượng tự nhiên phong phú bằng bạn gái, bạn trai được luyện tập về tài năng nầy vẫn làm được những công trình văn hóa do óc tưởng tượng một cách khách quan. Nhiều đời hoa phải tan tác vì những lời đường mật nầy. Nhưng tôi hồ nghi là khó quá.
Nói họ yêu mến các kẻ nầy thì không đúng mà nói họ không yêu thì cũng khó nói. Thanh niên không trong sạch thì thanh niên làm sao chắc khỏi khả ố. Họ muốn đảm đương hơn là được đảm đương.
Tôi không binh vực bạn trai đâu và binh vực chi. Sang cứ chung mà nói,tính bạn trai tuổi dậy thì hay nhát. Trong nhiều trường nam nữ học chung, tôi thấy có nhiều bạn gái lợi dụngtính quãng đại nầy của bạn trai.
Họ bắt đầu phán đoán, trí tuệ họ soi cho họ thấy một hai góc cạnh chân lý, họ đặt nghi vấn, họ bắt bẻ, họ lý luận, đúng hơn là lý sự. Khi lương tâm bị coi thường thì ái tình chỉ còn là nhục tình và chỉ nhắm một mục đích là nhục lạc. Họ đem chuyện bạn khác, chuyện giáo sư, hàng xóm ra bàn.
Ông từ hỏi có phải giáo sư đi du lịch không? Giáo sư vội thưa: không. Họ sống giữa đời mà coi đời như mây nổi, cho trần tục là bàn đạp để bước vào cõi lai sinh vĩnh cửu. Họ tìm đủ cách để cắt nghĩa tốt các khuyết điểm.