Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.
Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Nên bạn bỏ qua như không. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.
Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.
Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ.
Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Ông Diểu tức giận giương súng.
Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Phố phường quanh nhà lại bình thường.