Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này.
Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm.
Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.
Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời).
Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt.
Có lẽ đã đến lúc đi ngủ. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời.