Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Câu chuyện có vẻ như vầy.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.
Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Để người ta phải nể.
Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.
Tôi cũng không phản đối đâu. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.
Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.